Tổng số lượt xem trang

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Trịnh Công Sơn và ngày thôi ở trọ

Vẫn biết mình chưa đủ và sẽ chẳng bao giờ đủ tài hoa để đi sâu vào cái hồn trong từng ca khúc Trịnh Công Sơn, nhưng vẫn thấy nao lòng mỗi khi tháng 4 đến. Chỉ là chút cảm xúc bất chợt ào đến vào cái ngày mà ông thôi không còn "ở trọ trần gian". Cũng đã 10 năm tròn...

Người yêu nhạc Trịnh có đến hàng triệu, từ người học cao hiểu rộng đến lao động bình dân, từ người giàu sang quyền quý đến nghèo khó thấp hèn. Họ yêu sự đồng cảm mà ông dành cho thân phận con người, yêu cái mông lung khó hiểu mang đậm tính triết học trong ca từ ông viết, yêu những giai điệu vô thường có thể đánh thức mọi cảm xúc trong tâm hồn họ khi trót một lần lắng nghe... Và như thế họ âm thầm mang Diễm Xưa, Biển Nhớ,... vào tận đầu giường mà không hay rằng nhạc Trịnh đã vô tình trở thành một thứ tôn giáo chi phối đời sống tinh thần họ.

Và mình, yêu nhạc Trịnh như những người bình dân mơ về nơi có hào quang sáng lạn.
Chỉ tưởng tượng thôi mà chẳng bao giờ được đến gần nơi ấy. Không phải vì tình yêu không đủ lớn, mà vì sự chật chội trong tư duy, sự tù túng trong ý nghĩ, sự kém cỏi trong nhận thức đã khiến cho những xúc cảm giản đơn của mình trở nên nhỏ bé đến đáng thương trước bao la triết lý vô cùng sâu sắc và thấm thía mà nhạc Trịnh mang đến với cuộc đời này.
Có lẽ chính vì vậy nên dù tha thiết với âm nhạc của Trịnh Công Sơn, dù có lắng nghe ngày qua ngày, thì mình cũng không bao giờ hiểu hết được những lời nhắn nhủ âm thầm mà gai góc, siêu thực nhưng cũng thật đời trong từng ca khúc của ông.
20 năm cuộc sống có thể thay đổi số phận một con người, và 20 năm nghe nhạc Trịnh càng làm cho sự thay đổi ấy rõ nét hơn. 13 tuổi, không được hưởng một cuộc sống bình yên như lẽ ra phải thế, vậy mà tăm tối lại không lấy đi được những giá trị chân thực của một đứa trẻ con sớm phải lăn lộn lo toan trong vai trò người lớn. Vài ca từ không đầu không cuối từ chiếc đài quay băng của cậu bỗng có sức hấp dẫn kỳ lạ "...ru năm ngón tay em thiên thần, trên vùng ăn năn,...", bật đi bật lại để chép cho bằng được bài hát ấy, cậu ngạc nhiên: "cháu thích bài đó à, có hiểu gì không?" - "Không ạ, cháu không hiểu", cậu lắc đầu mỉm cười nhưng vẫn ghi lời bài hát đó ra giấy cho mình. Và từ đó mỗi khi có dịp lại trốn sang nhà cậu để được nghe, cũng từ đó nhạc Trịnh trở thành cứu cánh cho những tháng ngày lầm lũi sống dù đôi khi thấy nó quá cao siêu, mơ hồ, không tưởng.

1/4/2001, đang hí hửng vì được sở hữu chiếc xe máy - món đồ giá trị đầu tiên trong đời, chợt nghe tin Trịnh Công Sơn mất qua đài TNVN, cảm xúc trái ngược vô tình đến
cùng lúc mà ngỡ như chỉ là lời nói dối vô hại trong ngày Cá tháng Tư. Bất chợt thầm hứa sẽ mãi giữ chiếc xe này dù cuộc sống mai sau có đầy đủ...
Và đến hôm nay, nhận ra mình không phải là người biết giữ lời hứa. Cũng như sự ra đi của Trịnh Công Sơn chỉ là lời nói dối của linh hồn ông, vì âm nhạc của Trịnh đang sống mãnh liệt hơn bao giờ hết, đang ngày càng chiếm hữu mọi khoảng không gian trong đời sống những người yêu nhạc Việt.
10 năm liệu có đủ dài để cùng ông chiêm nghiệm về sự sống và cái chết? Nếu biết không có gì là vô hạn thì hãy thản nhiên đón nhận cuộc đời này để thấy rằng: "Cái chết chẳng qua chỉ là một sự đùa cợt sau cùng của cuộc sống".

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Ngọn nến thứ tư!




Đêm ngày 18/12/2010 lúc 3h30 sáng con đã đánh thức mẹ bằng một cái “đạp” thật mạnh và mẹ đã hiểu là đã đến lúc Công chúa của mẹ đã đòi ra rồi.Bố thì vẫn đang ngủ ngon cùng chị Tuti, mẹ đánh thức bố dậy để đưa mẹ vào viện, bố mắt nhắm mắt mở vẫn không hiểu chuyện gì vì phải đến 10 ngày nữa mới đến ngày sinh cơ mà, có lẽ ở trong bụng quá chật chội nên con đòi ra sớm hơn dự định.Rồi trong cái giá lạnh của đêm mùa đông, lần thứ hai Bố với Mẹ lại khăn gói đi vào viện để chờ đón thành viên mới của gia đình.

Con chào đời lúc 5h30 sáng và được 3kg. Lúc nằm ở phòng hồi sức rồi mẹ đã nghĩ vậy là mình đã hoàn thành nghĩa vụ của mình với 2 cô công chúa thật đáng yêu. Không biết Tutit của mẹ giống ai nhỉ vì lúc đang mổ họ cho mẹ nhìn con nhưng thật nhanh nên mẹ chưa nhìn kỹ được.Và rồi 2h chiều họ cho con về với mẹ, nhìn con ngủ mà mẹ lại thấy thiêng liêng và hạnh phúc vô bờ cho dù đã là lần thứ hai rồi. Vậy là bây giờ nhà mình có 4 thành viên rồi nhé, người ta nói rằng nhà một bề con gái là có số đại gia, vậy là nhà mình có số “Đại gia” nên khó tránh rồi, hi…hi…!

Nét đầu tiên mẹ nhìn trên khuôn mặt con là cái mũi, may quá!không hề “tẹt” tý nào nếu không muốn nói là hơi “cao”, rồi đến cái miệng cũng không xấu như của Mẹ (may quá), cái cằm thì chẻ và hơi lẹm của ai nhỉ, đúng rồi của ông nội, da thì cũng giống Bố nốt nên không trắng bằng chị Tuti rồi, sao toàn thấy nét của Bố thế nhỉ chẳng thấy nét gì của mẹ cả, không hiểu trong thời gian mang bầu con mẹ ‘Yêu – Ghét’ Bố nhiều nên bây giờ con giống Bố thế cơ chứ (Bố đừng tưởng bở nhé con giống bố nhưng xinh hơn bố nhiều nhé). Nhìn Bố hàng ngày cưng nựng con trên tay, mẹ cũng thấy hạnh phúc và hiểu rằng dù trai hay gái thì tình mẫu tử đều thật thiêng liêng.


Đặt tên cũng là một yếu tố rất quan trọng vì nó ảnh hưởng tới cả số phận của con người và Bố mẹ đặt tên cho con là Vũ Khánh Như, còn tên ở nhà gọi là Tutit vì chị là Tuti rồi mà, hy vọng là tên của con sẽ hợp với tuổi của con, của Bố mẹ và mang lại may mắn cho bản thân và cả gia đình mình, điểm 8/10 đấy. Vậy là nhà mình tương sinh: Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ (mê tín một chút).

Những ngày tháng đầu tiên thật vất vả, mẹ thì lúc nào cũng thèm ngủ. So với những đứa trẻ khác, con không ngoan cũng không hư, nhưng mẹ mong đầy cữ con sẽ ngoan hơn, ăn nhiều hơn, ngủ sâu giấc hơn, và tắm cũng không còn sợ nước như bây giờ nữa.
Mẹ nhớ đến bài hát “ Ba là cây nến vàng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến hồng, 3 ngọn nến lung linh…..” và mẹ tin rằng con là cây nến thứ tư mang lại may mắn và hạnh phúc để “thắp sáng một gia đình” và gia đình mình sẽ lung linh hơn khi có con, Công chúa bé bỏng của mẹ ạ!

Những người mẹ trong lớp 12D của tôi ơi, được mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày là một niềm hãnh diện và hạnh phúc của người phụ nữ chúng mình, cho dù là trai hay là gái thì sự hiện diện của con mình trên thế gian này là một điều thiêng liêng không gì thay thế được, vì vậy đừng buồn vì bất cứ điều gì, hãy chăm lo và dậy dỗ cho chúng thật đầy đủ chắc chắn mình sẽ hưởng những điều ngọt ngào và kỳ diệu của cuộc sống!

Thịnh

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Cảm xúc " hậu" 26-3



Đến tận hôm nay cái cảm giác của ngày hôm đó vẫn còn nguyên!Ôi! Cái lý do để được tụ tập ăn uống của bọn 12D thật là muôn thủa.Hình như cả bọn chỉ mong dịp cuối tuần nào cũng có lý do để được trốn nhà đi ăn quán.(Vì mình cũng cùng tâm trạng mà hjhj..).Lý do đầu tiên đưa ra là tiện thể hôm đó sn Lan mấy đứa tháng 3 cùng tổ chức sn góp vui chung.Umh! Nghe có vẻ chính đáng!Cả bọn háo hức mài răng sẵn chờ đến ngày đó.Đến lúc gần đi thì có 1 lý do khác đưa ra,các bạn thử đoán xem đó là gì?Thôi mình bật mí luôn,đó là anh Bình -bạn trai Nga ra mắt.Hoàng tráng chưa?(Nói nhỏ nhé:Nhưng hình như nghe đâu cũng bị cưỡng ép chứ không phải tự nguyện hic.) Ai mà giỏi thế nhỉ?Kệ ..ai cũng được miễn là được đàn đúm đã.Vì đằng nào cũng đã cắt cơm nhà.Thắc mắc chúng nó lại cho ở nhà thì chết.
Cả bọn hồ hởi kéo nhau xuống thịt chó chợ Thông ,trên thành phố thiếu gì quán thịt chó mà phải mò xuống tận dưới đấy.Lý do lại được đưa ra ngay lập tức vì tuần trước vừa ăn trên này rồi đi xuống đấy đổi gió tý với lại đó cũng là sân nhà a Bình mà.Hợp lý chưa?Toàn những tâm hồn ăn uống gặp nhau nên thế nào cũng ok.Cả bọn hẹn nhau 4h xuống dưới đó (cuối tháng đông sợ hết).Cứ tưởng giờ giấc cao su như mọi khi nhưng lần này chúng nó đi sớm thật.Ra muộn 1 tý chúng nó đã bỏ đi hết,ấm ức nghĩ "cái bọn này chết vì miếng ăn, bạn bè cũng chẳng cần"Nhưng còn may có vợ chồng"Tung làn" vẫn đợi mình là lá la(mặc dù con vợ cũng lẩm bẩm mắng mình mấy câu nhưng thôi kệ có còn hơn ko).Vậy là "Taxi " 3 a em trực chỉ chợ Thông thẳng tiến,trên đường đi còn bắt thêm được khách nữa nhé. Chắt chứ ai.
Đến nơi, chưa kịp dừng xe đã thấy Phúc cổn thập thò trên ban công mồm giục mau lên.Rõ chán,đã bỏ bạn đi trước chưa thèm nói câu nào thì thôi mà thằng này xỏ mình hay sao ý nhỉ,biết mình "tò bung" mà còn giục.Đích thị thằng này xỏ xiên rồi.Thôi kệ,lên xem sao đã.Cứ tưởng chúng nó đánh chén trước hóa ra vẫn đợi,thôi thế còn tạm được.Tha không xử lý nữa(cũng tại mình đến muộn mà hic hic.)Đại tiệc bắt đầu,cả bọn cắm cúi thưởng thức, mấy bà cũng thi nhau chén chú chén anh trừ mình(trong bụng nghĩ trộm bà mày không vì tương lai con em chúng ta thì biết tay huhuhu).Mà sao dạo này Oanh teo uống rượu lên tay thế cũng nâng lên đặt xuống như ai chắc do chất xúc tác mới rồi.Cả nhà có ok ko?
Ờh!Nhưng mà thịt chó cũng ngon thật.Nhất là món dồi chó,ôi mới thơm phức làm sao giờ nghĩ lại cũng thấy chảy nước miếng hic...Uống cũng nhanh mà ăn cũng nhanh chẳng mấy chốc nhẵn như chùi.7h cả bọn lục tục kéo nhau xuống nhờ chủ quán tính tiền cho a Bình.Hic ác ôn thật!Hết tăng 1.
(Còn tiếp)

Vũ Thủy

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Tháng 3 hoành tráng


Các ông các bà ơi, mấy đứa sinh nhật tháng 3 sướng thật đấy, tháng 3 toàn ngày trọng đại thôi, nao tôi đẻ đứa thứ 3 cũng phải chọn tháng 3 mà là con gái mới sướng chứ. Hôm nay 26 tháng 3, TT 12D cứ đập phá cho bét nhè đi mấy đứa SN T3 (Nhóm THÁNG 3) bao hết, OK đi!. Chương trình tối nay các ông bà chơi làm 3 tăng:
Tăng 1: Thịt chó chợ Thông
Tăng 2: Nhóm SN T3 tổ chức
Tăng 3: Ai thích làm gì thì làm!!!???
Nhân dịp 26/3 thay mặt chính phủ, HĐND, UBND các cấp các ngành và cũng xin thay mặt BLL 12 "dê" tôi xin gửi lời cảm ơn, lời tri ân sâu sắc tới toàn thể nhóm "THÁNG 3" vì những công lao to lớn mà các bạn đã dành cho 12D. Cảm ơn các bạn đã mang đến cho 12D có những giây phút vui vẻ, sự chân thành,sự đoàn kết.Chúc các bạn bước sang tuổi mới mạnh khỏe,lạc quan trong cuộc sống và đạt được những gì mà mình mong muốn. NHÓM THÁNG 3 CỐ LÊN!
Chào thân ái!
Lefi.

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Viết cho ngày 26/3


"Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
...
Tôi chọn nơi này, cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay
...
Và như thế, tôi sống vui từng ngày
Và như thế, tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi..."

Chẳng phải vì yêu nhạc Trịnh mới thấy bài hát này hay. Chỉ là tự mình thấy ca từ quá chuẩn để nhìn cuộc sống bằng đôi mắt lạc quan và yêu đời hơn khi mỗi ngày thức dậy.

Nếu phải chọn lựa vẫn xin là chính mình, được thử thách và trải nghiệm, được mất mát dạy cho biết thế nào là hạnh phúc, được thiếu thốn dạy cho biết thế nào là vươn lên, được quá khứ u ám dạy cho biết thế nào là giá trị đích thực cần trân trọng,...

Được cuộc đời dạy cho rất nhiều điều và mình thầm cảm ơn 32 năm có mặt trên đời.

Tự nhủ sẽ cố gắng thật nhiều để có thể ngẩng cao đầu bước tiếp trên con đường dài phía trước, để khi quay đầu nhìn lại sẽ không phải hối hận về những điều đã qua.

Chào tuổi mới với sớm mai thức dậy lại được chọn những niềm vui...

Happy birthday for myself!

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Trái tim không hoàn hảo

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông điều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy.

Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo ra một bề mặt sần sùi, lởm chởm, có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế.

Chàng trai cười nói:
- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.
- Mỗi vết cắt trong tim tôi tượng trưng cho một nguời mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau. Mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tim tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi.

Không bằng nhau nên chúng tạo ra những vết sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc không cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hếtvì tình yêu của cụ già đã chảy trong tim anh...

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

Độc thoại cùng Tuti



Reng!reng..reng...!
Mẹ: Alo
Tuti: Mẹ à, mẹ đến đón 2 bố con đi
Mẹ: Sao lại thế?
Tuti: Bố uống say rượu rồi
Mẹ: Thế à, vậy đợi lát nữa mẹ đến đón 2 bố con nhé
Tuti: Vâng, Bố uống say mặt bố NGU lắm mẹ ạ!


sáng đi học bác giúp việc đưa Tuti xuống sân nhà ăn phở, có một bà cụ ngồi đối diện với Tuti
Tuti: Bà ơi sao môi bà cong thế???
(May mà mẹ không đi cùng chứ không có lỗ lẻ mà chui xuống vì môi Tuti còn cong hơn)


Hai bố con đi chơi về
Tuti: Bố ơi bố có đi đâu nữa không?
Bố: Nếu bố có đi nữa thì sao?
Tuti: Nếu bố đi chơi thì bố phải để điện thoại ở nhà!!!!!


Tuti thấy bố mặc quần áo chuẩn bị đi đâu đó
Tuti: Bố đi đâu đây?
Bố: Bố đi uống nước
Tuti: Con chỉ cho bố đi đổ rác, đi uống nước một tý, đi uống cà phê phải cho con đi, con không cho bố đi với các chú đâu
Bố: tại sao lại không cho đi với các chú?
Tuti: Vì bố đi với các chú thì bố đi lâu lắm


Cả nhà đang ngồi chơi
Tuti: Bố ơi đọc chuyện cho con
Bố: Con bảo mẹ với bác đọc cho
Tuti: Không, Bố phải đọc cho con vì Bố đẻ ra con
(nói nhỏ mẹ không hề huấn luyện đâu nhé)

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Thịt chó

Đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài, nhận được tin nhắn: "tối nay đi ăn thịt chó", giật mình cái thót, đảo nhanh qua bộ nhớ xem hôm nay là ngày gì? Sinh nhật - không, họp lớp - không, ma chay - không, cưới xin - không, làm nhà - không, đầy tháng trẻ con - không,... Tóm lại là lục tung bộ nhớ cũng không tìm được ngày nào đáng kể để tụ tập cả, vậy sự kiện này lại được tổ chức vì lý do gì hả trời?

6h! Đang tranh thủ "giăng bẫy bắt gà", mà lại là "gà béo" mới phê chứ (hihi, Dũng Đ chứ ai), một loạt xe ùn ùn kéo tới. Thề có Chúa, có soi kính hiển vi cũng không thể kiếm đâu ra một gương mặt mới trong cái đám nhốn nháo ồn ào đang sôi nổi đề tài thịt chó kia. Mải gấp đồ tính tiền (nghề mà) nên chỉ loáng thoáng nghe đâu hình như là ăn cho hết đống tiền thừa của hôm đi Yên Tử thì phải.

Thôi thì... ừ, có lý!

Rồng rắn nhau đến quán "Hợi", đóng cửa, thế là tiu nghỉu. Mấy tên thổ địa nghĩ ra cái gì đó, vậy nên đành cun cút đi theo chúng, đi thẳng, rẽ trái, rẽ phải, rồi rẽ phải, "Thịt chó Thanh Vân Cầu Vòi" trước mắt. Từ bé đến giờ chưa bao giờ rẽ vào cái đường này chứ đừng nói là biết đến cái quán này...

Xem nào: hấp, nướng, dồi, sáo chân chó,... có vẻ ngon đấy chứ? Mình chả phải dân thưởng thức thịt chó chuyên nghiệp nên "kiến thức có hạn", thấy gì cũng ngon. Ấy vậy mà ông Bình ngay lập tức phán cho cái bàn toàn... chó, à không, nghĩa là toàn thịt chó mới mang ra rằng: "Thế này mà khen ngon à? Hôm nào xuống Chợ Thông ăn đi để mở mang tầm mắt?!". Thấy người này gật gù, người kia ừ hữ xem chừng đồng quan điểm lắm lắm, tự nhiên nghĩ tới... lũ chó, hic! Rõ là mình "ếch ngồi đáy giếng", tự hạ quyết tâm nhất định dịp tới đây sẽ rủ cả bọn về làng Chó, ăn thịt Chó cho ra... Chó! (Hé hé!!!)

(Ơ mà hôm trước xem phim về chú chó Hachiko nổi tiếng, sau khi khóc sướt mướt vì cảm động đã tự hứa sẽ không ăn thịt chó nữa cơ mà??? - Hình như nghe tiếng chó sủa đâu đó theo điệu nhạc "giờ thì em hứa để làm gì..." - Choáng không?)

Mà hình như hôm qua có Siêu Mặt Trăng, chính xác là ngày Rằm, ăn xong về mới nhớ mình là... con buôn. Ai đời mới có giữa tháng đã phạm giới rồi? Mô phật, thiện tai thiện tai...! Thế này thì còn buôn bán gì nữa???...

Nhưng nói gì thì nói, thứ 7 tới có lý do chính đáng để tụ tập hẳn hoi nhá, chả phải "tự rưng" như hôm qua đâu - "Đại lễ mừng thọ 1 ông 2 bà" cơ mà. Xem ra lũ Chó Chợ Thông không thoát được rồi, hehe!

Sẽ còn phải nói nhiều về... Chó nữa đây, chẹp... chẹp...!

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

Đối thoại mẹ và con gái

Con gái: Mẹ có yêu con không?
Mẹ: Có! Thế con có yêu mẹ không?
Con gái: Con yêu mẹ bằng trời buổi sáng.
Mẹ: Sao lại bằng trời buổi sáng?
Con gái: Vì... vì trời buổi sáng to hơn trời buổi tối.
===@===

Mẹ: Hôm nay mồng 8 - 3, mẹ chúc con gái hay ăn chóng lớn, chăm ngoan, học giỏi, vâng lời ba mẹ.
Con gái: Con chúc mẹ mạnh khỏe, vui vẻ, kiếm được nhiều tiền nuôi con.
===@===

Con gái: Con vật mà có túi đựng con nó ở đằng trước gọi là con gì hả mẹ?
Mẹ: À, là con Chuột túi con ạ.
Con gái: Không phải, đấy là con Kangaroo.
===@===

Con gái: Con có bí mật này, mẹ không được nói cho ba biết đấy nhé.
Mẹ: Đồng ý.
Con gái: Ba mua quà cho mẹ, nhưng phải bí mật, con chỉ nói mỗi mẹ thôi, ba nhỉ?
===@===

(2 mẹ con tranh nhau xem tivi)
Mẹ: Con không yêu mẹ nên mới tranh với mẹ
Con gái: Nhưng người lớn thì phải nhường trẻ con chứ?
Mẹ: Mẹ chẳng cần nữa, con cứ tự xem đi, làm gì có đứa trẻ nào ngoan mà lại
không biết nhường mẹ như thế...
Con gái: Thôi được rồi, con mở kênh của mẹ đây, mẹ xem đi mà, con nhường mẹ mà.
===@===


Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Chúc mừng sinh nhật Trương Thành Trung

Happy birthday to you, happy birthday to you,...!

12D gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến bạn trong ngày sinh nhật 15/03!

Chúc bạn sức khỏe, may mắn, thành công và hạnh phúc với điểm 10 hoàn hảo trong tuổi mới!

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Đọc để cười trước giờ... G

BÍ QUYẾT GIỮ HẠNH PHÚC TRĂM NĂM

Một cặp vợ chồng tổ chức đám cưới vàng kỷ niệm 50 năm ngày cưới. Một tờ báo địa phương cử phóng viên xuống viết bài về sự kiện "đặc biệt hiếm" này. Phóng viên tiếp cận được ông chồng và phỏng vấn:
- Thưa ông, bí quyết gì để ông bà có thể sống hạnh phúc với nhau chừng ấy năm?
- À, cách đây 50 năm, lúc đó là tuần trăng mật. Tôi và vợ tôi đi du lịch vùng cao, chúng tôi cưỡi ngựa đi xuống hẻm núi. Đi chưa được bao xa thì con ngựa của vợ tôi bị trượt chân, vợ tôi nhỏ nhẹ nói: "Đây là lần thứ nhất". Thế rồi đi một đoạn nữa, con ngựa của cô ấy lại trượt chân, lần này cô ấy vẫn nhẹ nhàng: "Đây là lần thứ hai". Chúng tôi đi gần hết hẻm núi thì con ngựa lại bị trượt chân tiếp. Vợ tôi không nói gì, cô ấy rút khẩu súng lục bắn con ngựa chết tươi. Thấy thế, tôi vô cùng bức xúc, phản đối kịch liệt cách đối xử thô bạo của cô ấy. Khi đó, vợ tôi nhìn tôi và nhỏ nhẹ: "Đây là lần thứ nhất"...

(st)

THƯỞ XƯA
Mùng 8 tháng 3, cụ ông âu yếm hỏi cụ bà: "Hôm nay bà muốn gì?". Cụ bà ngập ngừng đưa tay quệt trầu ngang miệng: "Tôi muốn trở lại thưở xưa, hồi ông còn cưa cẩm".
Chiều bảng lảng, cánh cửa nhà cắm phập một con dao, găm theo mẩu giấy nhỏ: "Hẹn bà nơi ngày đầu chúng mình gặp gỡ".
Tối chạng vạng, cụ ông lập cập ôm bó hoa đến nơi hẹn háo hức đợi chờ, 1 giờ, 2 giờ, rồi nhiều giờ nữa cứ trôi qua, bóng cụ bà vẫn muôn trùng khuất.
Trở về nhà, cụ ông đạp cửa và quát lên đầy tức uất: "Tôi hẹn bà tại sao bà không đến?". Cụ bà run run nhìn ông đầy trìu mến: "Xin lỗi, mẹ em không cho đi"...

(st)

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Thân phận đàn ông

THÂN PHẬN ĐÀN ÔNG

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi
Nhất vợ nhì trời là chuyện tự nhiên

Đàn ông sợ vợ thì sang
Đàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà

Đàn ông không biết thờ bà
Nghe lời vợ dạy là hàng trượng phu
Đàn ông đánh vợ là ngu
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi

Lấy nàng từ thuở mười lăm
Đến khi mười chín tôi đà năm con
Nàng thì trông hãy còn son
Tôi thì đinh ốc bù lon rã rời

Nắng mưa là chuyện của trời
Tề gia nội trợ tôi đây bao thầu
Suốt ngày cày cấy như trâu
Chiều về rửa chén cũng ngầu như ai

Nấu cơm, đi chợ hàng ngày
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn
Lau nhà lau cửa chẳng màng
Ôi thôi oanh liệt ngang tàng còn đâu

Nhiều khi muốn hộc xì dầu
Xin nàng nghỉ phép nàng chau đôi mày
Nàng đòi thi đấu võ đài
Tung ra một chưởng chén bay ào ào

Nhớ xưa mình mới quen nhau
Em ăn em nói ngọt ngào dễ nghe
Cho nên tôi mới bị lừa
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng

Than ôi thực tế phũ phàng
Mày râu một kiếp thôi đành đa đoan
Một lòng thờ vợ sắt son
Còn non còn nước thì tôi còn thờ

Chúc mừng các bạn gái 12Dê ngày 8-3!

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

Thơ tặng chồng ngày 8 - 3

CÓ HAY KHÔNG NÀO?

Tại sao chỉ có một ngày ?

Cả năm như thế có hay không nào ?

Một ngày ai cũng vui chào

Một ngày chồng bỗng ngọt ngào lạ chưa

Một ngày chồng đón, chồng đưa

Một ngày chồng hỏi : có vừa ý không ?

Một ngày chồng quyết lập công

Một ngày chồng chẳng dám lồng đi đâu

Một ngày chồng đảm phờ râu

Một ngày chồng chúc chục câu tuyệt vời

Một ngày chồng cứ luôn cười

Một ngày chồng cắm hoa tươi khắp nhà

Một ngày chồng tự pha trà

Một ngày chồng biết chợ xa, chợ gần

Một ngày chồng chịu quét sân

Một ngày chồng biết thịt cân mấy tiền

Một ngày chồng nói, làm liền

Một ngày chồng cũng biết chiên, biết xào

Một ngày chồng giặt ào ào

Một ngày chồng biết chỗ nào bán tăm

Một ngày chồng biết gấp chăn

Một ngày chồng biết cầm khăn lau bàn

Một ngày chồng biết mắc màn

Một ngày chồng biết gọt cam, đánh giầy

Một ngày chồng biết tưới cây

Một ngày chồng cũng biết bầy mâm cơm

Một ngày chồng xới, chồng đơm

Một ngày chồng dọn tinh tươm các phòng

Một ngày chồng biết đếm đong

Một ngày chồng biết muối trong lọ nào...

Một ngày hết, chồng thở phào

Nhìn thương, thương thật cũng nao nao người.

Nhìn chồng nằm đấy rã rời

Còn làm gì nữa có Trời đến lay

May sao chỉ có một ngày

Cả năm mà thế...chẳng hay ..tí gì !

(st)

Tin đặc biệt - ADN của Trung.

Chân dung ai đây hả bà con?

Câu trả lời thì đương nhiên ai cũng biết, nhưng có một điều mà chắc chắn không phải ai cũng biết, hihi, (khó tiết lộ quá).

Thôi, tin vui thì nói ra cho anh em mừng cùng vậy nhé: Bạn Trung của chúng ta sắp được lên chức bố lần hai, (tin này cũng vẫn cũ nhỉ?).

Hehe! Sốt ruột chưa? Nghe này: Điều đặc biệt là bạn ấy sẽ được làm "BỐ CHỒNG" đấy, bà xã yêu của bạn ấy đang mang bầu 1 BÉ TRAI!

Chúc mừng, chúc mừng! Quả này thì kiểu gì cũng có một bữa hoành tráng đây ông Trung nhỉ?

(Nhưng tôi nhớ không nhầm thì hôm ăn nhà ông Duy, ông Trung có tuyên bố 1 câu chắc nịch: "Đàn ông 12D không bao giờ có con trai", vậy phải nghĩ sao bây giờ đây ông bạn? Kiểm tra ADN nhé? Haha!)

Đùa thôi, chúc mừng lần nữa nhé - Điểm 10 cho chất lượng!

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

hic cam dong wa! Nhieu luc cung muon gop vui voi dan 12d cai gj do cho vui nhung thu that van chuong chu nghia dao nay di dau mat het ca roi.Ngay xua cung 1 thoi lam tho,viet nhat kj ma nay............ oi thoi su lang man do hinh nhu da mat dan cung nam thag.Ngay nay com ao gao tien cung bao nhieu thu lang nhang khac danh bay mat su lang man cua tam hon roi hay sao ba con ah.Thang 3 nay dung la ­co wa nhieu su kien cho dan 12d lay do lam ly do de tu tap va con 1 ngay ma cac ba vo dang mong doi su the hien cua ong chong nua chu.Hoi cac dang may rau 12d! Da chuan bj toi dau ruiiiiiiiii???Nho dung de cac ba vo wa ngay do ma van con su tiec nuoi hui hui nhu bai tho vua rui nha.Hjhjhjhjh.........

Cười ha hả...

Sắp đến mùng 8 tháng 3, mỗi ngày sẽ tặng nhà ta một bài. Sưu tầm thôi, nhưng cực hài. Đọc xong ha hả cười... dài môi luôn!

Hôm nay mồng 8 tháng 3

Chị em hừng hực đi ra đi vào

Anh em trong bếp phều phào

Bây giờ em muốn anh vào hay ra

Chị em tủm tỉm xuýt xoa

Em thì chẳng thích anh ra tí nào

Anh em khí thế dâng trào

Vứt ngay chén đĩa ào ào xông vô

Mây vờn, chớp giật, hô hô

Giường nghiêng chỏng ngã anh mô cũng đừ

Bỗng nhiên trời đất tối mừ

Anh em ai cũng ngất ngư phờ phà

Chị em tức tối kêu la

Trời ơi biết thế cưới ba thằng chồng…


” st “

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Chào tháng 3

Cũng chả hiểu vì lý do gì mà cứ đến tháng 3 thì tự nhiên thấy hào hứng vô cùng. Có người bảo tại vì tháng 3 có ngày mùng 8, người tinh hơn chút thì nói vì có ngày 26 (hihi!),... Nói chung là toàn ngày lễ cả, ngày 8/3 thì cả thế giới biết đến là ngày Quốc Tế Phụ Nữ, ngày 26/3 thì người Việt Nam ai chả biết là ngày Thành Lập Đoàn TNCS. Vậy nhưng riêng với 12D thì tháng 3 còn đáng nhớ vì có tới 4 cái lễ... mừng thọ, hehe!

Thủy mở màn với 1/3, Trung 15/3, Lan 26/3, và Tuấn chốt hạ ở 30/3, tất cả những lý do đó đã quá đủ chính đáng để ăn mừng 1 bữa ra trò, huống chi ở cái tháng 3 tốn kém này lại có một ngày "VÔ CÙNG TRỌNG ĐẠI" là ngày 8/3. Chẳng nói ra thì ai cũng nhớ và tớ tin chắc mỗi người đều đang âm thầm chuẩn bị tinh thần (được nhận quà) và... tiền bạc (mua quà) một cách chu đáo nhất.

Liệu bấy nhiêu thôi đã đủ để "HÀO HỨNG" chưa nhỉ? - Câu trả lời là: Quá đủ.

Vậy thì còn lăn tăn gì nữa? Nào mọi người, hãy cùng chào đón THÁNG 3!

Tiện đây an ủi bọn đàn ông một tí cho đỡ tủi thân bằng bài thơ vui tớ mới sưu tầm được (hơi bị chuẩn đấy):

Nhìn những vẻ ngậm ngùi trong ánh mắt,

Của đoàn người chen lấn đứng mua hoa,

Thương cánh đàn ông trong đó có cả ta

Đang xớn xác chọn mua quà “kính biếu”.

Trong phút chốc “mạnh” bỗng thành ra “yếu”

Chỉ biết phục tùng mà không hiểu tại sao

Chẳng phân biệt sang hèn sướng khổ thấp cao,

Đều hỉ hả lao vào cơn vấn nạn.

Như những con suối khô oằn mình trong mùa cạn,

Chưa hết tháng 10 nhoằng cái tới tháng 3,

Nỗi khổ này thượng đế mới sinh ra

Chắc để thử chúng ta, ôi phái mạnh!!!

Ta sống mãi trong niềm kiêu hãnh,

Của ngàn năm lịch sử đứng sau lưng,

Nơi phái mạnh ta thủa ấy chưa từng:

Dọn dẹp, thổi cơm, quét nhà, đong gạo.

Nào đâu sáng thanh bình bên tờ báo,

Nhâm nhi trà ta dạo chút tin nhanh.

Đâu những đêm gió mát trăng lành,

Ta tiên tửu để dành cho họ dọn.

Đâu những trận cầu khuya ta thức trọn,

Tụ tập anh em ta cổ vũ hét hò,

Đâu những hôm ta oai vệ ra trò,

Chỉ đạo chống tay hô quét này dọn nọ,

Để đến giờ đây một mình ta lọ mọ,

Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu…?!?

Mong ngày xưa trở lại chắc còn lâu,

Và mãi mãi chẳng thể nào thay đổi,

Khi phái yếu họ đã thành một khối

Cũng lập ra hiệp hội, cũng liên đoàn,

Họ lập ra ngày kỉ niệm liên hoàn

Hòng bắt những anh hùng phải lao tâm khổ tứ.

Họ quên hết rằng phái ta trong quá khứ

Họ luôn phải yêu chiều thách kẹo dám ra oai

Hỡi Adam ngài có biết chăng ngài?

Khi quân tử bị chân dài khuất phục,

Khi dọn dẹp phải cười như hạnh phúc,

Khi vinh quang là lục cục chảo niêu,

Hỡi tháng 3 ngày 8 đáng yêu…

(st)