Người yêu nhạc Trịnh có đến hàng triệu, từ người học cao hiểu rộng đến lao động bình dân, từ người giàu sang quyền quý đến nghèo khó thấp hèn. Họ yêu sự đồng cảm mà ông dành cho thân phận con người, yêu cái mông lung khó hiểu mang đậm tính triết học trong ca từ ông viết, yêu những giai điệu vô thường có thể đánh thức mọi cảm xúc trong tâm hồn họ khi trót một lần lắng nghe... Và như thế họ âm thầm mang Diễm Xưa, Biển Nhớ,... vào tận đầu giường mà không hay rằng nhạc Trịnh đã vô tình trở thành một thứ tôn giáo chi phối đời sống tinh thần họ.
Và mình, yêu nhạc Trịnh như những người bình dân mơ về nơi có hào quang sáng lạn.
Chỉ tưởng tượng thôi mà chẳng bao giờ được đến gần nơi ấy. Không phải vì tình yêu không đủ lớn, mà vì sự chật chội trong tư duy, sự tù túng trong ý nghĩ, sự kém cỏi trong nhận thức đã khiến cho những xúc cảm giản đơn của mình trở nên nhỏ bé đến đáng thương trước bao la triết lý vô cùng sâu sắc và thấm thía mà nhạc Trịnh mang đến với cuộc đời này.
Có lẽ chính vì vậy nên dù tha thiết với âm nhạc của Trịnh Công Sơn, dù có lắng nghe ngày qua ngày, thì mình cũng không bao giờ hiểu hết được những lời nhắn nhủ âm thầm mà gai góc, siêu thực nhưng cũng thật đời trong từng ca khúc của ông.
20 năm cuộc sống có thể thay đổi số phận một con người, và 20 năm nghe nhạc Trịnh càng làm cho sự thay đổi ấy rõ nét hơn. 13 tuổi, không được hưởng một cuộc sống bình yên như lẽ ra phải thế, vậy mà tăm tối lại không lấy đi được những giá trị chân thực của một đứa trẻ con sớm phải lăn lộn lo toan trong vai trò người lớn. Vài ca từ không đầu không cuối từ chiếc đài quay băng của cậu bỗng có sức hấp dẫn kỳ lạ "...ru năm ngón tay em thiên thần, trên vùng ăn năn,...", bật đi bật lại để chép cho bằng được bài hát ấy, cậu ngạc nhiên: "cháu thích bài đó à, có hiểu gì không?" - "Không ạ, cháu không hiểu", cậu lắc đầu mỉm cười nhưng vẫn ghi lời bài hát đó ra giấy cho mình. Và từ đó mỗi khi có dịp lại trốn sang nhà cậu để được nghe, cũng từ đó nhạc Trịnh trở thành cứu cánh cho những tháng ngày lầm lũi sống dù đôi khi thấy nó quá cao siêu, mơ hồ, không tưởng.
1/4/2001, đang hí hửng vì được sở hữu chiếc xe máy - món đồ giá trị đầu tiên trong đời, chợt nghe tin Trịnh Công Sơn mất qua đài TNVN, cảm xúc trái ngược vô tình đến
cùng lúc mà ngỡ như chỉ là lời nói dối vô hại trong ngày Cá tháng Tư. Bất chợt thầm hứa sẽ mãi giữ chiếc xe này dù cuộc sống mai sau có đầy đủ...
Và đến hôm nay, nhận ra mình không phải là người biết giữ lời hứa. Cũng như sự ra đi của Trịnh Công Sơn chỉ là lời nói dối của linh hồn ông, vì âm nhạc của Trịnh đang sống mãnh liệt hơn bao giờ hết, đang ngày càng chiếm hữu mọi khoảng không gian trong đời sống những người yêu nhạc Việt.
10 năm liệu có đủ dài để cùng ông chiêm nghiệm về sự sống và cái chết? Nếu biết không có gì là vô hạn thì hãy thản nhiên đón nhận cuộc đời này để thấy rằng: "Cái chết chẳng qua chỉ là một sự đùa cợt sau cùng của cuộc sống".




